Thương hiệu nổi tiếng quốc gia

Pháp – Khoái khẩu món thịt ngựa

Tại Pháp hiện đang phục hồi niềm đam mê…ăn thịt ngựa, nên hầu như ngày nào cũng có một lò mổ ngựa được mở. Một website do chính phủ tài trợ cũng vận động người dân nên chọn thịt ngựa là món ăn lành mạnh để thay các món thịt khác.

Món ăn không nhiễm bệnh

Đó là phát hiện của một tờ báo Anh. Tại xứ sở sương mù, người dân rất yêu thương loài ngựa, nên dù ở Anh bán thịt ngựa là hợp pháp nhưng hầu như chẳng có nhà hàng bán món thịt ngựa. Người Anh tin rằng ngựa là một loài vật quý phái, làm bạn và phục vụ loài người từ hàng ngàn năm nay và là biểu tượng của nhiều đức tính như trung thành, sự thành đạt.

Điều đó không có nghĩa Anh không giữ “vai” nào trong niềm đam mê ăn thịt ngựa của người Pháp: mỗi năm có khoảng 5.000 con ngựa được Anh “xuất cảnh” theo cách vào thẳng lò mổ rồi thịt được chở qua châu Âu – nhất là Pháp, đáp ứng nhu cầu như của 20 hội viên (nam nữ đầy đủ) của câu lạc bộ Pony Club.

Họ ngồi ăn thịt ngựa ngon lành và “tám” đủ thứ chuyện trên trời dưới đất theo đúng cách “ăn cơm kiểu Pháp”, trong một nhà hàng ở quận 12 của thủ đô Paris. 6 chai rượu chát đã được “xoay tua” trong khi bồi liên tục bưng lên những đĩa thịt ngựa nướng. Chủ tịch CLB là Alex andre Lazerges còn hứng chí đứng lên, gõ muỗng vào ly rượu rồi nói: “Kính thưa các bạn, hãy yên lặng để cầu an cho loài ngựa nào!”. Mọi người làm theo, rồi lại ngồi xuống “đua”.

Lazerges nói: “CLB Poney của chúng tôi khác hẳn những hội đua ngựa khác, người ta đua ngựa nhưng chúng tôi thì ăn ngựa”.  Ông nói người Nhật, Thuỵ Điển và  Kazhakstan cũng “ghiền” món này hơn cả món thịt cừu.  Thịt ngựa được cho là ít chất béo và ít cholesterol hơn thịt bò nhưng vẫn thơm như thịt bò. Thịt ngựa còn không bị cúm gia cầm, bệnh bò điên, lở mồm long móng.

“Kỹ nghệ thịt ngựa”

Trong tổng số 5.000 ngựa Anh bị hạ thịt mỗi năm, hầu hết là những con ngựa đua bị thương, cao tuổi hoặc “bất tài” bị các trường đua thải ra. Một trong 100 con ngựa giống của trường dạy cỡi ngựa Tallant (Anh) lúc sung sức có giá hàng chục ngàn bảng, nhưng khi hết thời, nó bị bán rẻ khoảng 300 bảng cho lò mổ để cung cấp thịt ngựa. Đó là chưa nói đến con số khoảng 100.000 con ngựa sống bị dằn xốc khi được “xuất cảnh bằng đường bộ” từ Đông Âu qua Tây Âu, chủ yếu là Italia và Pháp, Bỉ.  Đã có những ý kiến của người yêu ngựa, rằng “kỹ nghệ thịt ngựa” rõ ràng là sự lạm dụng ngựa ở châu Âu.

Ở các lò mổ, cách hạ thịt phổ biến là giật điện, hoặc chỉ cần một phát đạn vào thẳng sọ để con vật chết lập tức. Sau đó, người ta treo ngược con ngựa để cắt cổ, tiếp đó là cắt chân, moi ruột và lột da, lóc thịt. Thợ mổ làm việc rất nhanh với những con dao thật sắt cho đến khi chỉ còn lại một bộ xương.

Không rõ có bao nhiêu lò hạ thịt ngựa ở Anh, nhưng nếu truy cập  vào website của Cục Lương thực đạt chuẩn  (FSA) thì chỉ tìm thấy những lò mổ “xử lý” bò- heo- gà- cừu. “Vui” nhất là có vài lò “tự giới thiệu chuyên hạ thịt bò rừng và trâu nước”. Không một lò nào dùng đến chữ  “ngựa”, vì ở Anh người ta “kiêng cữ” không nói đến chuyện giết ngựa lấy thịt.  Khi được hỏi tại sao không có thông tin về những lò giết ngựa, nữ phát ngôn viên của FSA nói “Đó là một vấn đề tế nhị”, các tổ chức bảo vệ loài vật có thể “sinh sự” với những người của lò mổ .

Diên Phúc (tổng hợp)

Ý kiến của bạn

*